03/01/21 admin Tin tức

Trong tình yêu, sự tin tưởng là sợi dây kết nối giữa hai người. Không chỉ tin tưởng vào đối phương, bạn còn phải tin tưởng vào chính bản thân mình. Nhưng trong câu chuyện dưới đây, cả Lan và Thái đều không đủ quyết đoán để đi đến cuối cùng với tình yêu của mình.

Lan đang đứng tại mũi tàu, cô cảm nhận được từng luồng gió thổi mạnh khiến da mặt lạnh rát. Nhưng nó lại giúp cô xoa dịu được cảm giác khó khăn của hiện tại. Mùi tanh của biển cùng gió mạnh khiến tâm hồn của cô được nhẹ nhõm hơn. Cô ước rằng những luồng gió lớn có thể cuốn theo những muộn phiền. Hoặc có thể xóa đi những ký ức và cảm xúc trước đây của cô thì tốt biết mấy.

Lan hướng mắt về phía mũi tàu, nơi Thái và Thịnh đang ngồi ở đó. Hai người có vẻ thân thiết cùng nhau uống rượu. Trông có vẻ thoải mái đấy, sảng khoái đấy, Nhưng chẳng biết họ có gì với nhau mà vui thế. Liệu có còn vui với nhau được tới bao giờ?

Truyện: Niềm tin vào đối phương là chưa đủ

Lan, Thái, Thịnh vốn là 3 người bạn thân thiết với nhau

Lan thở dài rồi lại quay mặt ra hướng biển. Cô chán nản và không muốn gặp ai cả. Đáng lẽ đây phải là khoảnh khắc cô vui vẻ và hạnh phúc nhất mới đúng. Bởi theo đúng lịch trình thì ngày mai cô sẽ lên xe hoa. Điều mà mọi cô gái đều mong ước. Được khoác trên mình chiếc váy cưới xa hoa lộng lẫy. Bước vào lễ đường cùng người mà mình yêu thương thì còn gì hạnh phúc bằng. Cô sẽ kết hôn với Thái.

Vẫn nở nụ cười tươi, gương mặt điểm phấn hồng hào. Luôn tỏ ra là mình đang hạnh phúc, nhưng tất cả chỉ là chiếc mặt nạ mà thôi. Trong thâm tâm của mình, Lan không hề mong muốn một đám cưới này chút nào. Bởi người cô yêu không phải Thái. Trái tim cô từ lâu đã thuộc về Thịnh. Nhưng có lẽ vì cô không tự tin, cô nhút nhát nên cô mãi chỉ như cái bóng bên cạnh Thịnh mà thôi. 

Mối tình đơn phương Lan đã giấu suốt nhiều năm. Từ khi cô 18 tám tuổi, trong lần đầu gặp Thịnh. Cô đã bị chàng thanh niên ưu tú ấy thu hút. Trong một lần bất cẩn, cô đã bị xô đẩy ngã xuống đất. Nhưng đúng lúc đó, cánh tay to lớn của Thịnh xuất hiện để đỡ cô. Kể từ giây phút chạm phải ánh mắt ấy, cô dường như đã bị hút mất hồn. Chàng trai trẻ trung mạnh mẽ ấy là niềm mơ ước của Lan. Người khiến trái tim cô rạo rực liên hồi. Sau đó cô có mời Thịnh uống sinh tố để cảm ơn anh. Mối quan hệ giữa hai người cũng tiến xa hơn. Họ làm bạn với nhau, tâm sự với nhau, vui đùa cùng nhau. Có những lúc tưởng chừng như hai người đang sáp lại với nhau. Nhưng vì lý do nào đó Lan không bước tới, còn Thịnh lại cứ chờ đợi điều gì đó ở cô.

Có lẽ cả hai người đều không đủ niềm tin vào đối phương và bản thân. Họ chấp nhận bên nhau như vậy, một dạng tình cảm chẳng rõ ràng. Cho tới ngày nọ, Thịnh giới thiệu Thái, bạn thân của anh với Lan. Thái là anh chàng du học sinh mới về nước. Thái khác với Thịnh, anh là người sống quyết liệt với cảm xúc. Ngay từ lần gặp đầu tiên, anh đã có cảm tình với Lan. Rồi sau vài lần gặp gỡ anh quyết định ngỏ lời với cô.

Vào ngày Thái quyết định tỏ tình, anh đã mời Lan và Thịnh cùng tới quán nước quen thuộc của ba người. Họ cùng nghe nhạc, cũng nói chuyện. Khi quán dừng nhạc, Thái đã dõng dạc nói lời tỏ tình với Lan. Khi nhận được lời tỏ tình, Lan đã liếc sang nhìn Thịnh. Với hy vọng nào đó, nhưng Thịnh lại im lặng, không nói gì. Sự im lặng đó khiến Lan cảm thấy nghẹt thở. Điều cô mong đợi ở Thịnh lại không có. Lan bất giác nói với Thái:

– Anh cho em suy nghĩ một chút, em rối quá.

Cô đi vội vào nhà vệ sinh, lấy nước lạnh rửa mặt. Cái lạnh khiến cô bừng tỉnh, cô nên làm gì với lời tỏ tình của Thái đây? Người cô thích là Thịnh mà. Khi cô còn đang bận vò đầu bứt tai thì một giọng nói đã cất lên.

– Em nên ra ngoài đó và đối mặt với hiện thực chứ. Sao lại trốn ở đây?

 Lan biết đây là giọng của Thịnh, anh đang đứng dựa ngoài cửa nhà vệ sinh để nói chuyện với cô. Lan thất vọng về Thịnh, cô cảm thấy buồn bực. Cô có thể từ chối Thái để thể hiện tình cảm với Thịnh. Nhưng cô lại không dám làm vậy, cô sợ có lỗi với Thái, lại thấy buồn về Thịnh. Đầu cô giờ đây như một mớ bòng bong, mọi thứ rối bời. Cô không biết nên đối mặt thế nào với cả hai.

– Em nên nói gì với Thái bây giờ anh? Em bất ngờ quá. – Lan nói với Thịnh. Cô không thể diễn đạt ý của cô cho Thịnh hiểu. Nếu nói ra cô thích anh bây giờ thì mối quan hệ của cả ba có lẽ sẽ tan biến trong hư vô.

– Em cứ nói theo cảm xúc của em thôi, nên dũng cảm trong mấy chuyện thế này. 

Thịnh nói trong miễn cưỡng. Rõ ràng anh là người không muốn Lan và Thái đến với nhau, nhưng anh lại chẳng thể mở lời ngăn cản. Anh cảm thấy Lan bối rối trước lời tỏ tình của Thái, chứng tỏ trong lòng cô có nghĩ tới Thái. Điều đó làm Thịnh cảm thấy anh không có vị trí nào trong tim Lan cả. 

Truyện: Niềm tin vào đối phương là chưa đủ

Lan đã nhắm mắt chấp nhận lời tỏ tình của Thái

Câu nói của Thịnh giống như lời thách thức với Lan. Khiến cô trừng mắt đi ra nhìn anh. Cô nghĩ là anh, chính anh đã đẩy cô đi mà không giữ cô lại. Lan tiến thắng từ nhà vệ sinh về phía Thái, cô đồng ý lời tỏ tình của anh. Rồi cứ thế Lan và Thái lên đôi. Nhưng cô luôn cảm thấy việc mình làm thật ngu ngốc, cô đang lừa dối tình cảm chân thành của Thái. Không biết đã biết bao nhiêu lần cô muốn nói lời chia tay với Thái. Nhưng cô sợ, cô sợ mình thành kẻ khốn nạn, thành người trêu đùa với tình cảm của Thái. Rồi mọi thứ cứ ậm ừ trôi qua. 

Thịnh biết anh không thể thay đổi được gì, nhưng anh cũng không muốn nhìn người con gái mình yêu đến bên người khác. Mà chính anh là người đã đẩy cô đến bên Thái. Anh quyết định rời khỏi đây, đi công tác một năm. Một năm đó Thịnh và Lan không hề liên lạc với nhau. 

Mọi chuyện cứ diễn ra, và ngày mai, cô sẽ làm đám cưới với Thái. Cô cố gắng loại bỏ mọi suy nghĩ trong đầu. Có thể cô đã sai ngay từ đầu, nhưng cô không thể quay lại được nữa. Khi đang cố định hình suy mọi suy nghĩ trong đầu thì từ phía sau, một cánh tay đã ôm trọn lấy eo của Lan. Cô khẽ giật mình quay đầu lại, là Thái. Anh đặt vội lên trán cô một nụ hôn nhẹ nhàng và nói:

– Em đi ngủ sớm đi, mai làm cô dâu rồi không được để đôi mắt thâm quầng nha.

Lan khẽ gật đầu và nói:

– Anh ngủ trước đi, em muốn ở ngoài hóng gió chút nữa rồi ngủ.

Thái gật gù lùi lại, anh đã ngà ngà say. Hôm nay anh rất hạnh phúc, vì ngày mai anh kết hôn với người con gái anh yêu. Lại được gặp lại Thịnh người bạn thân đã một năm xa cách. Thái bước đi siêu vẹo vào trong khoang tàu.

Lại một lần nữa Lan thở dài trong im lặng. Thịnh bước tới gần cô và lên tiếng. Thật ra lần này anh trở về không phải để dự đám cưới của Lan và Thái. Anh muốn một lần đối diện với những khúc mắc trong lòng suốt thời gian qua.

– Em, em sẽ kết hôn ư?

Lan gật đầu mà không quay lại nhìn Thịnh.

– Anh xin lỗi.

Lời xin lỗi của Thịnh đã quá muộn chăng. Lan không kìm nén được nữa, nước mắt cô lăn dài trên má. Trong lòng Thịnh cũng dồn nén bao chất chứa yêu thương. Anh bước tới đưa tay lau nước mắt cho cô. 

– Em đừng khóc.

Lan lại nức nở nhiều hơn, không kìm được lòng mình, Thịnh ôm Lan vào lòng vồ về cô.

– Nếu như bây giờ, anh nói anh yêu em, liệu chúng ta sẽ thế nào?

Lan khóc lớn hơn, cô nấc lên từng hồi. Câu nói mà cô ao ước được nghe từ rất lâu rồi. Nhưng giờ đây lại được nói ra trong hoàn cảnh trớ trêu thế này. Nó khiến tim gan cô đau nhói.

– Em còn có lựa chọn sao anh?

– Tại sao lại không? Anh biết sẽ có rắc rối, nhưng anh sẽ bảo vệ em. Anh sẽ không nhút nhát mà trốn chạy nữa. 

Giá như những lời này Lan được nghe từ khi Thái tỏ tình. Thì có lẽ giờ đây cô không phải đau thế này. Tim cô như muốn ngừng đập, cô không biết phải làm sao. Tình huống của cô giống như con tàu này vậy. Đã căng buồm ra khơi thì không thể quay đầu. Cô chỉ có thể tiếp tục tiến về phía trước.

– Em….đã rất muốn nói với anh tình cảm của mình từ trước đó. Nhưng em không làm được, giờ đây nói ra được lòng mình em đã mãn nguyện rồi. – Lan hôn lên má Thịnh rồi bước đi. Cô cảm thấy mình có lỗi với Thái, đang lẽ không nên có cuộc nói chuyện này với Thịnh.

– em có nghĩ em đang ích kỷ với tình cảm của mình không Lan? Em kết hôn với người em không yêu, em có thể lừa dối tình cảm của Thái cả đời không? Rồi khi Thái biết chuyện thì cả em và Thái đều đau khổ. 

Lan sững lại, Thịnh nói không sai, nhưng giờ ở tình cảnh của cô. Cô phải làm gì mới đúng đây? Nói hết sự thật cho Thái biết ư? Không thể, cô không thể làm.

– Anh sẽ chờ để nghe quyết định của em. 

Truyện: Niềm tin vào đối phương là chưa đủ

Hạnh phúc cũng đến khi Lan mạnh dạn bày tỏ lòng mình

Lan gật đầu rồi rời đi vội vã, cô trở về phòng trên tàu. Căn phòng được dành riêng cho cô và Thái. Thái đang say giấc trên giường. Nhìn anh ngủ, cô thấy trong lòng mình tội lỗi vô cùng. May mắn là anh đã say và ngủ để không biết chuyện gì đang diễn ra. Cô lại khóc nấc lên từng tiếng. Cô lấy tay che miệng, cố gắng không để Thái thức giấc. Bất giác Thái quàng tay ôm cô vào lòng rồi dụi đầu vào lưng cô.  Anh thì thào:

– Anh chỉ muốn em được hạnh phúc, là chính em mà thôi.

Lan khóc òa lên, thì ra anh đã biết mọi chuyện. Hóa ra bao lâu nay anh đều biết, chỉ là anh đang chờ đợi sự thay đổi ở cô. Anh không muốn níu kéo cô, anh tôn trọng mọi quyết định của cô. Cũng vì anh tự dối mình thời gian qua mà khiến cho mối quan hệ của cả ba trở lên nhập nhằng.

Lan tháo chiếc nhẫn ở tay đặt lên bàn tay của Thái và nói xin lỗi anh. Cô chạy tới bên Thịnh hạnh phúc, bao nhiêu gánh nặng bấy lâu cô đã có thể trút bỏ. Tuy mối quan hệ của ba người sẽ gặp nhiều điều gian nan trong thời gian tới. Nhưng Lan tin, Thịnh có thể bảo vệ cô.

Gọi nhanh

LIÊN HỆ ĐỂ ĐƯỢC TƯ VẤN

TP. HCM: Số 45 – 47 Trần Đình Xu, P. Cầu Kho, Q.1, TP. HCM

HÀ NỘI: Số 19 Ngõ 130, Hồ Tùng Mậu, P. Mai Dịch, Q. Cầu Giấy – HN.

Liên hệ đặt dịch vụ:

TP. HCM: 0974. 007. 007 – Đà Nẵng: 0964. 007. 007 – Hà Nội: 0833. 007. 007

Email: dieutra@hotmail.com

Gọi ngay: 0974 007 007

Home » Truyện: Niềm tin vào đối phương là chưa đủ
HCM 0974. 007. 007HN 0964. 007. 007ĐN 0833. 007. 007
chat zalo voi toi